Những điểm chính của bản báo cáo dài 157 trang này được thể hiện rất cô đọng dưới đây:
1. Việt Nam đang mất dần ưu thế cạnh tranh so với các quốc gia khác do: sản lượng nuôi không tăng nhiều, hiệu quả nuôi thấp làm giảm năng lực canh tranh cả về sản lượng lẫn giá, tỉ lệ sống của tôm thấp do bệnh dịch và ô nhiễm môi trường, thiếu khả năng truy xuất nguồn gốc sản phẩm tạo thêm nhiều rủi ro bị từ chối khi xuất khẩu, doanh nghiệp chế biến xuất khẩu còn phụ thuộc vào nguồn tôm nguyên liệu nhập từ nước ngoài.
2. Các giải pháp có thể mang lại hiệu quả tức thời cho nghề nuôi tôm Việt Nam cần được cân nhắc:
+ Sản xuất thức ăn: tăng lợi nhuận bằng cách sản xuất thức ăn chức năng cho tôm
+ Sản xuất tôm giống: chấm dứt sự lệ thuộc vào việc nhập khẩu tôm bố mẹ
+ Nuôi thương phẩm: tìm kiếm cơ hội, giải pháp nâng cao sản lượng, chất lượng sản phẩm và giảm thiểu tác động xấu đến môi trường
+ Hệ thống trung gian: đang là thách thức lớn nhất cần phải vượt qua nếu nghề nuôi muốn chuyển mình theo hướng bền vững
+ Chế biến: cải thiện khả năng truy xuất nguồn gốc, giảm thiểu lệ thuộc vào nhập khẩu tôm nguyên liệu
3. Thay đổi chỉ khả thi khi tất cả các bên liên quan của nghề tôm hợp tác được cùng với nhau.
Theo PGS. TS Hoàng Tùng